Thương Lắm Ơ Đu

Đăng lúc 20:31:23 01/01/2019

Thơ Quán Vi Miên

Ơ Đu, thương lắm tộc người!

Cơn mưa thưở trước tả tơi cái nhà

Lưng trần gó táp, mưa sa

Sớm trên nương rẫy chiều đà suối khe

Phận người no bữa mấy khi

Manh quần, tấm áo còn gì lành đâu!

Rách như lá chuối rừng sâu

Tộc người đã ít, ốm đau mỏi mòn

Sợ từ gấu thét, hổ gầm

Con ma, con quỷ rập rình mọi nơi

“Phạ ơi!” Khổ lắm con người

Tiéng kêu nào thấu, đất trời im hơi

Đương khi lá rụng, cánh rơi

Người Ơ Đu gặp được người anh em

Cùng vào bản Thái ở chung

Cùng người Khơ Mú làm ăn một nhà

Gặp người can bộ Cụ Hồ

Nghe bao điều tốt, hiểu ra, sáng lòng

Pú Pầu núi ửng trời hồng

Mây mù tan biết núi rừng nở hoa

Xóp Tăm chọn chỗ dựng nhà

Về nơi Xốp Pột ấy là bản vui

Có nhà có bản đông người

Có nương, có rẫy, xanh tươi ruộng đồng

Có trạm xá, có mái trường

Có con chữ viết, có đường rộng đi

Đổi thay cuộc sống làm người

Kể sao cho xiết những lời biết ơn

Người già nhớ lại cội nguồn

Nhớ từ tiếng nói đã từng rụng rơi

Đàn bà nhớ chỉ, nhớ thoi

Đàn ông nhớ kiểu, nhớ ngôi nhà sàn

Gái trai nhớ sáo, nhớ khèn

Nhớ câu hát cũ giao duyên bao đời

Trẻ thơ nhớ lại trò chơi

Hồn nhiên nhí nhánh một thời lãng quên….

                                          Quán Vi Miên

Địa chỉ