Thơ Võ Văn Vinh

Đăng lúc 22:01:40 31/12/2018

XUỐNG NÚI

Thôi, nhắc chi những ký ức buồn

Người Đan Lai lang thang trong rừng thẳm

Những túp lều lá vàng

Phạc phờ ngái ngủ

Đàn ông đêm đêm ngủ ngồi bên bếp lửa

Nghe gió hú canh chừng thú dữ

Trẻ con thì cọc còi nhếch nhác

Đôi mắt buồn xa xăm

Vật vờ đói nghèo như cỏ ,đá giữa rừng hoang…

Anh bạn Đan Lai ngồi trên con thuyền gỗ cùng tôi

Đi ngược sông ghềnh thác dựng ngang trời

Lâu rồi anh về thăm quê cũ

Anh lướt I phone tìm bộ tộc mình trong quá khứ

Mắt xa xôi như người lạc rừng

Cò Phạt bản cheo leo đầu nguồn suối

Những người cuối cùng sẽ xuống núi thôi

Cuộc hành trình mười năm Khe Khặng

                                                 thức với người

Và quê mới đã hiện lên rạng rỡ

Sông  Giăng bãi bờ ẩm ướt phù sa…

 

NGƯỜI ĐÀN BÀ VỀ TỪ TRƯỜNG SƠN

50 năm chị về từ Trường Sơn

Với chất độc giặc thả xuống cánh rừng

                                        xanh ngút ngát

Về với ruộng vườn xóm mạc

Nơi chị ra đi tràn đầy xuân sắc

Vành mũ tai bèo náo nức tuổi 20

Chị lặng sống giữa đời thường

Đi qua những ồn ào để trở về với

                                    căn nhà lẻ loi

Mơ có tiếng cười con trẻ

Có hơi ấm người chồng

Điều giản dị thế kia với chị sao thất vọng ?

Đêm khuya ra vườn nhìn vầng trăng khuyết

Nghe gió lùa vách liếp mà thương

Chị đem nỗi buồn ném vào biển rộng

Nỗi buồn không tan hóa ngàn con sóng

Xô đập cồn cào héo úa những ngày đi

Chị gửi lòng vào đức Phật từ bi

Sống an nhiên như cỏ

Trước tàn phai vẫn tin  chồi biếc lại mọc lên

Thảng thốt thấy tóc mình đổ bóng

Buốt trắng cả chiều…

                V.V.V

 

 

TRƯỚC TRANG GIẤY TRẮNG

Giờ tôi mới nhận ra

Mình một đời đối diện với trang giấy trắng

Sa mạc trắng rợn

Thách thức

Bí ẩn

 

Giờ tôi nhìn lại

Những mầm cây mình gieo

Trên sa mạc

Từ con bò gầy và chiếc cày cổ xưa

Những chồi xanh héo úa

Lổ đổ buồn vui không mùa

 

Giờ tôi mới thấy

Mình dám đùa với trò chơi con chữ

Cũng chằng chịt gạch xóa

Những trắng đêm không ngủ

Viết những lời yêu thương,giận dữ

Trang giấy mỉm cười

Ồ vẫn còn xa ngái

Một đời viết có được câu thơ hay đâu dễ

Thơ là ngọc châu

Mình mò kim đáy bể

 

Nếu giờ đây được làm lại từ đầu

Chắc gì tôi dám cầm cây bút

Trang giấy trắng vẫn muôn đời im lặng

Với bao điều bí ẩn gọi người…

                        V.V.V

 

BẾP LỬA

Ngày mai xa nhau rồi

Đêm nay mưa đầy trời

Nhà sàn hồng bếp lửa

Em đến ngồi cùng tôi

 

Mơ hồ chiếc lá rơi

Về tận niềm hoang vắng

Than củi thì nồng nàn

Chúng mình thì im lặng

 

Tôi bất chợt nhìn lên

Gặp mắt huyền thăm thẳm

Má em cũng đỏ bừng

Lung linh vầng trăng sáng

 

Trên bếp cơm đang sôi

Bâng khuâng mùa lúa rẫy

Em nồng nàn đến vậy

Chụm thổi không ngơi tay

 

Mai ngày xa sông núi

Biết bao điều nhắn gửi

Lời thương đâu dễ nói

Nỗi nhớ đã mênh mang

 

Nhìn ra trời hửng nắng

Bếp lửa chẳng chịu tàn

Phút cầm tay tiễn biệt

Bời bời mây gió giăng…

            Võ Văn Vinh

        Khối 9, Thị trấn Đô Lương

 

Địa chỉ