THƠ NGUYỄN VĂN TRUNG

Đăng lúc 21:21:26 28/12/2018

TƯƠNG DƯƠNG

Ai ơi xin chớ ngập ngừng,

Hãy lên với bản, với rừng Tương Dương.

Nhà sàn thấp thoáng màn sương,

Trắng bay màu khói lưng nương mỗi chiều.

Đất lành cây trái phì nhiêu,

Nào xoài, nào nhãn, nào tiêu, nào vừng…

Sông xanh uốn chảy ven rừng,

Bản làng tối đến tưng bừng lời ca.

Quý tình mến khách gần xa,

Anh em xuôi ngược một nhà chung vui.

Sẻ chia chum rượu vò xôi,

Say sưa múa thảy, múa đôi nhịp nhàng.

Trăng khuya bên suối mơ màng,

Vi vu sáo thổi, hương ngàn thoảng bay.

Qua thăm dẫu chỉ một ngày,

Còn lưu luyến mãi, đất này Tương Dương !

 

 

 

 

CÙ LAO CHÀM

 

Đất đá cỏ cây

Những chấm xanh

Giữa biển trời lồng lộng

 

Dân Chàm

Tóc xoăn da thẫm

Vươn khơi

Khai lập đất này

 

Lúa nghiêng bờ

Hương sen ngát

Cá mực vàng thơm bãi cát

Bên giếng ngọt lành

In bóng trời xanh

Thiếu nữ Chàm

Vú tròn căng mẩy

Bình yên tắm gội

 

Cù lao Chàm

Những chấm xanh

Miên man chảy trong kí ức

Bồng bềnh trôi trước mắt

Cù lao Chàm

Những chấm xanh.

 

                                                       Nguyễn Văn Trung

                                                        Trường PTDTTHCS Tương Dương

 

 

 

 

 

 

Địa chỉ