NỖI NIỀM GỬI DÒNG SÔNG

Đăng lúc 21:35:52 05/01/2021

(Thương gửi những dòng SÔNG QUÊ)

                                      KHA THỊ THƯỜNG

 

 Rồi một ngày dòng sông có mất dấu không anh?

Em cứ băn khoăn Tự đày ải mình trong mớ lùng nhùng tơ nhện

 Ước gì…

Giản đơn như khi sa vào bụi rậm, thể nào cũng tìm được đường ra.

Không thể cùng đường tuyệt vọng

 Dẫu đổi bằng bao nhiêu xây xước…

Tiếc thay, dòng sông không phải con người

Mà con người lại có thể vùi lấp, ngăn lại những dòng trôi…

Em biết, mình chẳng làm được gì hơn

Ngay cả điều bé nhỏ thường tình cho dòng sông được chảy

Nghe lòng rung lên se sắt

 Những khúc sông ngừng trôi, lừ đừ trong đục

 Khúc đỏ ngầu như trộn pha của bùn, của đất

Khúc đáy nhảm nhơ

Những tảng đá ngàn năm tắm giữa dòng trong

Nay trơ trọi đứng nhìn

Dòng nước trong xanh muôn thuở đã về đâu?

Rồi một ngày, liệu dòng sông có mất dấu không anh?

Em cứ tần ngần…

Có thể phải không, trả dòng về xưa cũ

 Bàn tay người có thể trả rừng, trả bể

 Có thể trả xanh cỏ xanh cây, xanh dòng nước biếc

Như sơ khai thuở chỉ đất với trời…

Muông thú được rong chơi, cá chim bay lượn

 Ngàn dâu xanh, ngàn sông xanh

Chẳng thể nào mất dấu

Rộng dài, xanh trong dòng chảy

Có thể mà…

Là điều có thể Phải không anh!

                                 Tháng 9 năm  2020

                                 Kha Thị Thường

                                (Đài PTTH Nghệ An)

Địa chỉ