Dấu chấm hởi

Đăng lúc 20:35:56 01/01/2019

Thơ của Đậu Lê Khánh Hiền

Túp lều tranh xiêu vẹo

Chênh vênh. Trống trải  bản nghèo

Là nhà của các em

Hai em bé

Lớn lên 9

Nhỏ chưa đầy 7 tuổi

Bơ vơ, trơ trọi dòng đời

 

Manh chiếu rách

Chiếc giường một cũ

Không gối không chăn

Môi tím bầm môi

Cha em đâu?

-Đi đào vàng không biết

Mẹ em đâu?

-Từ tết chẳng thấy về

 

Niêu cơm nhỏ

Lớn nửa bát

Bé được hơn một nửa

Ngọn măng xanh xẻ nửa chia đôi

Em thì thầm

Chị ăn đi em đã no rồi

Chị lặng lẽ

-Ăn từng này là đủ

Trái tim bé

Chị vẫn luôn ấp ủ

Gạo cứu đói thôi

Mong cho em no đủ qua ngày

 

Leo lét đèn dầu

Chị nắm chặt tay em

Từng nét chữ

Rưng rưng trang giấy trắng

Học thay chị

Học thật nhiều em nhé

Lớp 6 thôi

Chị phải nghỉ học rồi

 

Tội tình gì?

Em nào đã hiểu chi

Sao nỡ để trứng nước dần hóa đá

Một giọt máu đào hơn ao nước lã

Ai hiểu rằng là chân lý ngàn năm.

 

Giọt lệ rơi

Hỏi những đấng sinh thành

Sao nỡ cắt đi từng khúc ruột

Nỡ cắt đi những thiên thần hộ mệnh

Ngã ba đường

Dấu chấm hỏi còn nguyên.

            Khánh Hiền

 

Địa chỉ